[Luhan/EXO Fanfiction] Không Anh, thì không ai khác ! [Chap 17]

CHAP 17: SOMEONE IS LOST

 

Kể từ ngày hôm đấy, Luhan cứ tránh nó hoài. Đi show, nóng chảy mồ hôi, tự xin khăn giấy, tự lau. Kể cả vào bữa tiệc sinh nhật chung của Kai và Kyungsoo, lúc nào cũng đứng xa nó ít nhất 2m. Đang nói chuyện mà nó nhập hội lập tức lấy cớ này cớ kia để khỏi phải đứng đó. Còn chẳng thèm nhìn nó lấy một lần. Nếu bắt buộc phải nói chuyện với nó, thì sẽ nói cụt lủn, tuy giọng vẫn giữ được nét ôn nhu thường có, nhưng cụt lủn và miễn cưỡng. Giận gì nó sao ? Nó có làm gì đâu cơ chứ ? À mà thế này có lẽ lại tốt, nó đang khổ sở muốn giữ khoảng cách với anh, vậy mà anh lại giúp nó như thế, thật tốt. Nhưng không được thấy nụ cười dịu dàng của anh, làm nó bứt rứt muốn chết luôn. Kìm nén. Kìm nén.

-          Sao mà nghệt mặt ra vậy ? – Sehun vẫy vẫy cái tay trước mặt nó.

-          A~ Tự dưng nghĩ vài chuyện linh tinh thôi á ! – Nó thở dài thườn thượt, mặt buồn thiu.

-          Anh luôn sẵn sàng nghe mọi tâm sự của em ~ – Sehun dang hai cánh tay ra.

-          Có thật không ? Có sẵn sàng làm nơi để em trút giận không ?

-          Sẵn sàng. – Anh nháy mắt.

-          Vậy mau nói cho em biết, tại sao gần đây Luhan oppa lại tránh em ? – Nó cầm con dao chỉ chỉ vào mặt anh. À. Là nó đang nấu cơm ở trong bếp, nên mới có con dao a~ – Em đâu có làm gì sai ? Anh thấy không ? Cái hôm sinh nhật em đó, em đâu có làm gì sai. Tại sao lại tránh em ? – Nó vò đầu bứt tai.

-          Có thật là em không làm gì không ?

-          Em thề ! – Nó giơ ba ngón tay lên thề.

-          Đừng nói vội vàng như thế ! Đồ ngốc Jjang Mi, hãy suy nghĩ kĩ lại xem. Luhan không tự dưng mà giữ khoảng cách với ai cả.. Jjang Mi, em nên hiểu. Lời nói. Lời nói có thể giết chết con người ta được cơ mà. – Sehun đột nhiên chuyển giọng nghiêm túc nhưng cái miệng lại cười gian. – Anh muốn uống sữa.

-          Anh không sống thiếu sữa một ngày được à ? Rõ là sữa em mua cho Sarang, sao toàn là anh uống hết vậy ? – Biểu cảm của nó hiện tại là “-_-“.

-          Không. Và vì anh thích thế.

-          Nhưng mà lời nói gì mới được ?

Nó thở dài xoay người lại chỗ tủ lạnh lấy ra một bịch sữa và đưa cho Sehun. Anh nhận lấy hộp sữa và trở lại phòng khách, vừa đi vừa lấy ngón tay chỉ chỉ vào đầu.

-          Phải suy nghĩ ~ Suy nghĩ a~

Trời ạ, đã đau đầu muốn chết lại còn bắt người ta suy với chả nghĩ. Đang tức, cơm canh mặn nhạt nó không chịu trách nhiệm !

.

.

.

Kể từ khi Oh Sehun đủ 18 tuổi, EXO có một truyền thống, đó là cứ vào ngày 30 hàng tháng, sẽ bỏ mọi công việc và đi chơi xả hơi. Thường thì là đi uống, hòa mình vào vũ điệu ở phòng VIP của các bar hàng đầu. Hôm nay là ngày 30, nhưng mọi chuyện không diễn ra như mọi lần.

 

EXO’s dorm, 0h13’ – 30.01.2015

 

Đã tới giờ này rồi còn không chịu về nữa, ngoài trời đang mưa rất to, tiếng mưa to đến nỗi nó chả ngủ nổi, mà cũng chả biết có phải tại mưa hay không, hay đang mưa trong lòng nên mới thấy vậy. Căn bản là không ngủ được. Nó lại mò ra phòng khách bật TV lên xem, mồm nhai tóp tép gói snack của Lay, TV đang chiếu một bộ phim tình cảm sướt mướt, ờ, hợp tâm trạng phết. Đại loại là hai người yêu nhau nhưng không đến được với nhau blablabla.. Xin lỗi chứ sự việc thật đang xảy ra ở bên ngoài TV nè. Có một cô gái đơn phương sắp chết rã một mình đây nè. Nó đúng chuẩn hình tượng bà cô già cô đơn nuôi mèo đi. Sarang đang cuộn tròn người nằm cạnh nó ngủ ngon lành. Giời ạ, Sarang kể từ khi rơi vào tay nó thì ngày càng ú thêm, mà được cái rất nghe lời, chơi với Monggu và Jjanggu rất ngoan, mặc dù… khác loài. Kai cứ liên tục nhắc nó đừng chiều Sarang quá, không nó làm biếng. Nhưng kệ, con nó, nó dạy. Hehe~

Mà ở nhà một mình được cái sướng, khéo nó xem porn cũng chả ai biết, muahahahahahahahaha… Xin lỗi, e hèm, tại nó nói chuyện với Chanyeol nhiều quá nên bị lẫn..

Đang ngồi tự cười vì cái sự derp của bản thân thì chuông điện thoại của nó reo ầm ĩ.

Làm ơn đi ~ Tại sao lúc nó kè kè điện thoại bên cạnh thì nó không reo mà bây giờ nó đang ngồi “tận” ngoài phòng khách lại reo là sao ?? Lọ mọ mãi mới thoát ra khỏi đống chăn được rồi mò vào phòng kiếm cái điện thoại. Trớ trêu thay, nó vừa cầm được vào cái điện thoại thì chuông tắt.

*1 cuộc gọi nhỡ từ Sehunie~*

Nó nhấn nút gọi lại.

-          Oppa có chuyện gì vậy ?

-          Ah uhmm Jjang Mi ? Luhan có ở nhà không ? – Giọng Sehun gấp gáp.

-          Dạ không.

-          Chết tiệt ! – Sehun chửi thề.

-          Sao vậy oppa ? Mau nói em nghe ! – Luhan này, lần này gây chuyện gì đây ?

-          Em liệu có biết Luhan hyung hay đi đâu không ? Tụi anh lạc mất anh ấy rồi ! Anh ấy say và nói mình muốn vào WC một chút, nhưng mãi không thấy quay lại. Giờ đã gần một tiếng rồi. Bọn anh đi tìm nhưng không thấy đâu.

-          TẠI LÀM SAO MÀ BỌN ANH LẠI LẠC MỘT NGƯỜI ĐÀN ÔNG 26 TUỔI HẢ? – Nó hét vào điện thoại. Trời ạ. Say. Say và đi lung tung. Nếu bị phát hiện ra thì làm sao ? Ngày mai các dòng title tiêu cực vể anh sẽ đầy trên mặt báo. Đại loại như “Nai con của EXO say rượu và phá phách lung tung – Sụp đổ hình tượng?”, đúng, đại loại thế ! Và một manager như nó thì không thể để điều này xảy ra.

-          Bọn anh đã tìm những chỗ anh ấy hay đến, nhưng vẫn không có. Liệu em có biết chỗ nào không ? Anh ấy rất say, không cẩn thận sẽ có chuyện gì xảy ra mất.. Cũng không hiểu sao lại uống nhiều như vậy nữa..

Nó suy nghĩ. SM building? Chắc không. Quán trà sữa? Chắc chắn Sehun đã tìm rồi. Chờ chút ! Có một nơi mà ngày xưa anh cứ hay lôi nó ra đấy đi dạo, là bờ sông Hàn ! Hồi đấy anh vẫn thường nói, nếu anh buồn chán sẽ ra đây đi dạo, cảm giác rất sảng khoái.

-          Oppa anh đã qua thử bờ sông Hàn chưa ?

-          Bờ sông Hàn ? Tại sao là bờ sông Hàn ?

-          Aish vậy là anh không biết. Em sẽ qua đó tìm anh ấy ! Em sẽ gọi lại sau !

Nó cụp máy rồi vội vàng vớ lấy cái áo khoác len và cái ô treo trên cánh cửa, chạy đến bờ sông Hàn.

Nó cứ liên tục đi trên bờ sông, trời đang mưa rất to, nước mưa hắt vào mặt lạnh buốt, mắt nó nhòe đi nhưng nó vẫn cố gắng mở thật to mong tìm kiếm được thân ảnh quen thuộc nào đó. Có lẽ nào anh không ở đây ? Không ở đây thì anh ở đâu được cơ chứ ! Ngay khi nó định bỏ cuộc, ngay khi nó định quay lưng tìm kiếm chỗ khác, thì một dáng người quen thuộc, đang ngồi trên những bậc thang của bờ sông Hàn thơ mộng, đầu trần, ngẩng mặt lên trời hứng những hạt mưa lạnh toát lọt vào khóe mắt nó. Vậy ra đúng là anh ở đây. Nó thầm cảm ơn lí trí của nó, cảm ơn linh cảm của nó đã đưa nó đến đây. Anh ngồi đó, một mình, giữa trời mưa to, một nỗi cô đơn bao quanh. Bỗng nó thấy tim mình đau nhói.

 

“Luhan, điều gì đã khiến anh buồn như vậy ?”

[Luhan/EXO Fanfiction] Không Anh, thì không ai khác ! [Chap 16]

CHAP 16: TRUTH OR DARE ?

 

Ăn bánh xong, hiện giờ mọi người đang ngồi thành một vòng tròn để chơi trò Truth or Dare, riêng nó có một cục bông vàng vàng trong lòng. Sehun đã đề nghị trò này, vì nó mới đến được mấy ngày, mọi người cần hiểu thêm về nó mà.

-          Anh lớn tuổi nhất ! Anh hỏi đầu tiên nhé ! – Minseok oppa lên tiếng. – Jjang Mi, Truth or Dare?

-          Truth.

-          Tại sao lần đầu gặp anh em lại nghĩ anh nhỏ tuổi hơn em ?

-          Aish hyung hỏi gì chán vậy nè ~~ – Tao cằn nhằn. – Để em hỏi thay cho. Jjang Mi, em có ai trong lòng chưa ? – Tao nói rồi tự chỉ vào ngực trái của mình.

Nó không nghĩ là sẽ bị hỏi như thế này, lại còn trong khi tâm trạng đang như thế này. Nó thấy mọi người đang háo hức chờ nó trả lời, kể cả Luhan. Nó cười nhạt:

-          Em có rồi. – Nói rồi nó liếc qua Luhan, thấy anh có vẻ.. rất lạ. Không như mọi khi. Nó chỉ biết là khi đó, trông anh khác với mọi lần nó và anh có mặt trong cùng một căn phòng. Khác. Còn mọi người đều đang gật gù suy nghĩ sau câu trả lời của nó. Nó cần phải phá vớ cái không khí này ngay thôi. – Đến lượt em phải không? Suho oppa, truth or dare ?

-          Dare.

-          Em thách anh không dùng sữa rửa mặt một tuần.

-          Á Á Á KHÔNG ĐƯỢC !! ĐỔI ĐỔI !! ANH CHỌN TRUTH. TRUTH. TRUTHHHHHHHH !!!

-          Xin lỗi đã quá muộn thưa anh giai, em được đấy Jjang Mi. – Chen quay sang giơ thumbs up với nó.

-          Chanyeol, truth or dare ? – Suho hậm hực. Nó nhìn anh với ánh mắt biết lỗi. Biết làm sao giờ, trước nay nó chơi trò này rất nghiêm túc. Keke.

-          Truth.

-          Cậu định cầu hôn Baekhyun kiểu gì ? – Cả nhà cười vang. Đúng là troll mà.

-          Em sẽ dẫn cậu ấy ra sông Hàn và tặng nhẫn cho cậu ấy. Nếu cậy ấy từ chối em sẽ đẩy cậu ấy xuống sông.. – Chanyeol cứ mải mê thao thao bất tuyệt mà không biết Baekhyun ngồi phía đối diện vừa lườm, mồm vừa liên tục lầm bẩm “Cậu chờ đấy Chanyeol, cậu sẽ biết tay tôi”. Cả nhà lại được dịp cười như nắc nẻ. Hai người này một tửng một hâm. Đúng là chịu mà.

-          Sehun, truth or dare ? – Chanyeol mở to mắt hỏi.

-          Dare.

-          Thách em xem gay porn.

Nó suýt phụt cả ngụm coke vừa uống ra ngoài, may mà kiềm chế được.

-          Ya! Chanyeol, anh chơi cái trò tởm đời gì vậy hả ?? – Sehun cao giọng.

-          Ai bảo em chọn dare. Nhớ phải xem. Anh sẽ mở cho xem.

-          @$%#$@^$@^$#^#@$%@$&$%^%$. – Sehun tuôn ra một tràng gì đó nó chẳng hiểu. Sau đó quay sang nó. – Jjang Mi, truth or dare?

-          Dare please.

-          Thách em hôn Luhan.

Nó sặc nước bọt. Vâng, sặc nước bọt. Sehun đùa nó chắc ??

-          Oppa em không chắc…

-          Như Chanyeol nói, ai bảo em chọn dare.

Nó quay sang nhìn Chanyeol, anh giơ hai tay lên kiểu “Anh vô tội !!”, rồi lại quay sang Sehun:

-          Anh có thể thách cái khác mà …

-          Không.

-          Đi mà..

-          Không.

-          Em sẽ không…

Mọi người bắt đầu hô to “KISS! KISS! KISS! …”, nó nhìn Luhan kêu cứu, nó thấy anh đang ngớ người ra, bối rối nhìn nó không biết làm thế nào. Thôi thì liều, thôi thì bướng. Nó đứng dậy, làm mặt giận:

-          Sao mọi người cứ dồn em vào đường cùng thế hả ?? KHÔNG HÔN. KHÔNG HÔN. EM BÙNG !!! EM BÙNG !!! KHÔNG CHƠI NỮA ! EM BÙNG !! – Nói rồi đặt Sarang nãy giờ nằm trong lòng nó bị dọa cho một phen chết khiếp xuống đất, đùng đùng bỏ vào phòng không nói thêm lời nào nữa. Chắc mọi người ngạc nhiên lắm, nhưng hoàn cảnh đó nó phải làm vậy thôi. Sehun xấu, nó đã khổ tâm lắm rồi, lại còn làm nó phải nghĩ. Nó thấy ở ngoài nhao nhao lên.

-          Giận rồi.

-          Giận thật rồi.

-          Đã bảo đừng quá trớn mà ! – Giọng Luhan vang lên. Sau đó là tiếng đóng cửa phòng rầm một cái.

-          Ơ hay ! Hai cái người này hôm nay sao vậy ? Chỉ muốn đùa một chút thôi mà. – Lần này là Minseok.

Luhan cũng giận ? Oa thực sự là chẳng muốn nghĩ nữa.

.

.

.

Sáng hôm sau.

-          Jjang Mi anh xin lỗi ~ – Sehun làu nhàu.

-          Dạ? – Nó đang nấu bữa sáng quay sang hỏi.

-          Anh xin lỗi.

-          Xin lỗi vì cái gì mới được ạ ?

-          Chuyện tối qua anh có đùa hơi quá trớn. Nhưng thực ra là vì có lí do nên anh mới làm thế ! Nhưng các hyung cứ dày vò anh cả tối nên anh nghĩ đúng là phải xin lỗi em. – Sehun xổ một tràng.

-          Oa oppa không sao đâu ạ, em không có để bụng đâu nha ~ Nhưng lí do gì mới được ạ ?

-          Cho phép anh không nói nha. – Sehun nháy mắt.

-          Vâng.. Vậy anh gọi mọi người ra ăn sáng hộ em với ~ - Nó cười, người ta đã không muốn nói thì tốt nhất không nên hỏi nhiều.

-          EM ĐÃ NÓI LÀ CÔ ẤY KHÔNG GIẬN RỒI MÀ !!! MỌI NGƯỜI VÀO ĂN SÁNG ! – Sehun hét to làm nó giật bắn mình.

11 chàng trai mặt vẫn còn ngái ngủ, mắt nhắm mắt mở lần lượt ngồi vào chỗ. Chanyeol còn ngủ gật luôn bên cạnh đĩa trứng và thịt nguội của mình. BaekHyun lợi dụng lôi điện thoại ra chụp một đống hình dìm hàng. Nhưng, thiếu một người.

-          Luhan oppa đâu ạ? – Nó hỏi.

-          Đã ra ngoài từ sáng sớm. – Kyungsoo gật gù nói.

-          Đi đâu sớm vậy ? – Kris nói.

-          Sao em biết? Hầy. Kệ anh ấy. Em gọi lại hỏi nhưng anh ấy cứ cắm đầu đi thẳng. Từ tối qua đã thấy lạ lạ, có cáu bao giờ đâu…

-          Đúng đấy ! – Mọi người gật gù.

-          Anh ấy có lí do cả đấy ! – Sehun chen vào. Thấy mọi người quay ra nhìn thì vội nói. – Đừng nhìn em, ăn đi !

Giận tới mức như vậy? Xin lỗi chứ nó là nạn nhân chính còn không để bụng ghê gớm như anh nữa kìa. Người đâu mà khó tính vậy. Hừm..

[Luhan/EXO Fanfiction] Không Anh, thì không ai khác ! [Chap 15]

CHAP 15: BIRTHDAY & LOVE – THE CAT

 

Fansign event, 7h30’ – 13.01.2015

 

Hôm nay là sinh nhật nó !

Nó 19 tuổi !

Vậy mà bây giờ là sáng sớm và nó đang phải bận rộn ở một nơi đầy ồn ào và hỗn loạn.

Mấy ngày qua, công việc của nó đơn giản là nấu cơm, dọn dẹp và giặt quần áo thôi. Nhưng hôm nay khác, hôm nay lịch trình của EXO khá là dày và bắt đầu bằng một buổi fansign.

Fans của EXO quả không đơn giản nghen. Thứ nhất, họ rất đông, siêu siêu đông luôn, chỉ tưởng tượng phải kí tặng cho bằng đó người nó đã thấy rã cả tay rồi, nhưng 12 chàng trai thì vẫn tươi cười giao tiếp với fans. Thứ hai, trong tay ai cũng có điện thoại và máy ảnh, đâm ra ánh đèn flash cứ làm nó đau mắt suốt, mặc dù bây giờ là trời sáng, hầy. Thứ ba, họ khá ồn ào, mỗi người một câu, ầm ĩ cả lên ấy. Nó đang đứng sau BaekHyun, có nhiệm vụ cất giữ những món quà mà fans đưa cho anh. Và quá chừng đồ luôn. Gấu bông, áo, những thứ nhỏ nhỏ xinh xinh như móc điện thoại, móc chìa khóa, thậm chí cả nước ép quả cũng có nữa. Có những bạn fans rất tốt, nhìn thấy nó liền mỉm cười liền, thậm chí còn chụp ảnh nó nữa, làm nó phải che mặt hoài. Một vài bạn thì lườm nguýt nó suốt, “Ây da, tôi không có ý gì với oppa của bạn đâu nghen ~” nó nghĩ. Nó đặc biệt chú ý đến một người. Có một người rất xinh, trông rất giống Park Min Young,  mặc áo có in chữ PolarLight, ngay khi BaekHyun nhìn thấy bạn ấy thì lập tức nở một nụ cười rất đáng yêu, có vẻ như rất thân quen rồi. Nó quay sang hỏi anh Young Min thì anh ấy bảo đó là master noona của fansite PolarLight, người đã theo chân BaekHyun từ khi anh ấy mới debut. Oaa~ thực sự ngưỡng mộ nghen !

Thi thoảng nó vẫn liếc qua bên Luhan ngồi. Nói thật, trông anh cứ như… một chú cún ngoan ngoãn ấy. Cách anh nhìn và nói chuyện với fans thực sự rất đáng yêu. Đủ để hiểu anh hạnh phúc thế nào. Có lần nó đang mải nhìn anh thì anh quay ra, bắt gặp ánh mắt nó, anh cười và vẫy vẫy tay với nó. Nó bị bắt quả tang thì ngại ngùng vẫy tay lại, trời ạ, bị bắt quả tang là đang ngắm anh thì có phải ngại quá không ?

Thực sự là, đôi khi nó thấy showbiz thật quá tàn nhẫn đi. Tình cảm của fans dành cho idol rất lớn, chỉ được thấy mặt ngoài đời đã quá hạnh phúc rồi. Nó thấy có một vài bạn fans thực sự là muốn nói chuyện thêm với các thành viên, nhưng đội ngủ staff, bao gồm cả nó, bắt buộc phải mời bạn đó đi tiếp. Nhìn mặt các bạn đó méo xệch đi, thực sự buồn a~

 

Show Champion’s Waiting room, 11h13’ – 13.01.2015

 

Kết thúc buổi fansign là cả ekip lại tức tốc đến trụ sở MBC để kịp quay sân khấu tuần này luôn, vì bị trùng lịch với chương trình khác, nên phải quay trước một ngày. Hiện tại thì mọi người đang duyệt lại sân khấu, vì vũ đạo lần này khá khó, mà mọi người lại vừa đi fansign về rất mệt, nên cứ bị lỗi hoài. Phải quay đi quay lại đến 5-6 lần rồi ấy.

-          Jjang Mi, lau mồ hôi cho anh ~ – Luhan tiến về phía nó nhõng nhẽo. Tuy quay ở trong nhà nhưng trời khá lạnh, vậy mà mệt tới nỗi đổ mồ hôi nhiều như thế kia.

-          Tại sao lại là em nhở ? Anh đi một quãng đường từ đó tới đây chắc cũng phải đổ thêm lít mồ hôi nữa rồi đó. -Vì giờ đã là manager của EXO, nó quyết định sẽ thoải mái bản thân ra một chút, nói chuyện thân thiện hơn, thi thoảng “thân thiết” quá đáng như thế này. Nó ghét nhất là không khí ngột ngạt ngại ngùng ấy. Mà nhắng nhít nghịch ngợm một chút thì mới là nó chứ ! Trước nay nó hay kiềm chế bản thân vì sợ để lại ấn tượng “xấu”, nhưng vì mọi người cứ luôn miệng nói “người một nhà cả mà” “đừng khách sáo như vậy” nên nó bùng nổ luôn. Haha~ Ai cũng ngạc nhiên vì sự bùng nổ tính cách của nó, nhưng nó cảm thấy từ lúc ấy trở đi mọi người có vẻ quý nó hơn thì phải. Rất tốt ! Khoảng thời gian này thực sự làm nó nhớ đến hồi còn ở VN nó là thành viên của một nhóm nhảy, nơi chấp nhận con người thật của nó.

Nói thế nhưng nó vẫn rút từ trong túi xách ra một túi giấy rồi lau mồ hôi cho anh. Anh thật đúng là… Rõ ràng là cao hơn nó, vậy mà lại không tự lau mồ hôi, cứ bắt nó phải ngẩng đầu, với tay lên đau hết cả cổ. Nhưng… khuôn mặt của anh rất đẹp. Nhất là lúc anh ngoan ngoãn nhắm mắt đầu hơi cúi cúi xuống cho nó lau mồ hôi như thế này.

-          Nhẹ tay thôi không hỏng lớp trang điểm đó ! – Anh nhắc nó, vẫn nhắm mắt.

-          Em nhẹ tay rồi mà.

-          Vầy mà là nhẹ tay hả?

-          Bộ em cầm giấy quẹt quẹt qua mặt anh hay sao chứ ?

-          Không nhưng nhẹ tay chút nữa được không ?

-          Như vầy được chưa?

-          Dạ rồi… - Anh mở mắt ra nhìn thằng vào mắt nó, khoảnh khắc đấy, tim nó như ngừng đập. Nó giật mình quay đi chỗ khác, chẳng hiểu sao ánh nhìn của anh làm nó thấy như thể bị nhìn xuyên thấu tâm can. Mà nó thực sự không muốn anh thấy tâm can nó hiện giờ một chút nào. – Nhìn đi đâu vậy ? Bộ mắt anh xấu hay sao mà lại tránh ?

-          EXO STANDBY !! – May thế chú PD cứu nó ! Nó vội vội vàng vàng đẩy anh về phía sân khấu, không cho anh có cơ hội nói một câu nào nữa.

 

Kết thúc lịch trình là gần tối, mọi người kéo nhau đi ăn, nó xin phép về trước vì Han Mi mới nhắn tin cho nó bảo lúc về thì ghé qua SM Building một tí. Và nó cũng rất mệt nữa, đi cả ngày rồi mà. Đầu tiên mọi người cứ giữ nó, nó năn nỉ mãi mới được tha.

Nó vội bắt taxi đến SM building, đến nơi thì gọi điện cho Han Mi.

-          Tao đang ở trước SM rồi này, xuống đi.

-          Okei chờ chút, xuống luôn đây !!

Nó đứng chờ Han Mi khoảng 5p sau thì con bé chạy đến ôm nó từ phía sau, hét lớn:

-          CHÚC MỪNG SINH NHẬT JJANG MI AAAAAAA~~

-          Tao đang tự hỏi có phải tao là thứ virus luôn khiến mày hét lớn ở giữa đường như này hay không nữa ! – Nó trêu con bạn. – Cảm ơn cưng ~

-          Bây giờ thì đi ăn mừng thôi chứ nhở ??

-          Đi đâu bây giờ ??

-          Tao biết có một quán thịt nướng siêu ngon này, 19 rồi, làm chút soju chứ nhở ?

-          Đừng lôi kéo tao vào con đường tội lỗi ~ – Nó chế lời hát ngang phè phè.

-          Sinh nhật mà xõa đê !! Đi thôi con điên !!

Han Mi đưa nó đến một quán ăn khá là khang trang, ngồi bệt, đúng phong cách người Hàn Quốc. Hai đứa gọi 2 suất thịt và 2 chai soju, nó nghĩ chắc sinh nhật thì uống một chút cũng không sao.

-          Mimi này, nếu mà thích một người, là như thế nào í nhỉ ? – Đang ăn, tự dưng nó buột miệng hỏi.

-          Là sẽ luôn nghĩ đến người đó ! Chia tay người cũ lâu nên quên cảm giác đấy rồi à ?

-          Là sẽ luôn nghĩ đến người đó, ra vậy, là sẽ ngại ngùng khi nhìn vào mắt người đó nữa phải không ?

-          Ừ. Sao thế ? Thích ai rồi chứ gì ?

-          Nói ra có bị mắng không ?

-         

-          Luhan.

-         

-          Luhan. – Vậy là nó đã khẳng định cái rung rinh trước Luhan của nó rồi.

-          Tao nghe rồi. Chỉ là.. đang suy nghĩ chút. Mày có tính làm tới không ?

-          Chắc tao thích anh ấy rồi. Luôn nghĩ đến anh ấy. Thậm chí lúc tao cầm bút kí vào bản hợp đồng manager, là vì tao đang nghĩ đến anh ấy.

-         

-          Anh ấy thực ra là một con người rất ấm áp đó, đôi khi có hơi tinh nghịch một tí, nhưng rất ấm áp. Và.. tao luôn ngại ngùng khi nhìn vào mắt anh ấy. Mày có thấy tao ngại với thằng con trai nào bao giờ không ? Chỉ có thể là thích.. Chắc vậy… – Nó cười nhạt.

-          Jjang Mi, nghe tao này, dù mày quyết định như thế nào tao cũng ủng hộ. Nhưng phải suy nghĩ kĩ. Luhan… um.. đơn giản anh ấy không chỉ là một người bình thường. Anh ấy có sức ảnh hưởng đến nhiều người. Với một số người, việc anh ấy ở bên người khác có thể đánh sụp hoàn toàn cuộc sống của họ. – Han Mi nói với giọng e ngại.

-          A~ phải rồi. Tao đã không nghĩ đến chuyện đấy.. – Nó như sực nhớ ra điều gì đó.

-          Nhưng cũng không phải là không được. Tao cũng khuyên mày, đừng lo chuyện bao đồng, hãy nghĩ tới hạnh phúc của bản thân, đấy là trong trường hợp hai người đến với nhau. Nói chung là vẫn phải suy nghĩ kĩ..

-          Ừ tao biết rồi… – Nó rầu rĩ.

-          Hầy con hâm này, hôm nay sinh nhật mày, phải vui mới phải chứ !! – Han Mi vỗ vỗ vai nó. – Nào ~ Hãy kết thúc nốt hai chai soju này thôi ~~~

Nó với Han Mi đang tản bộ về nhà thì nhận được tin nhắn của anh, nó và mọi người đã trao đổi số điện thoại vào cái hôm đầu tiên nó đến kí túc của mọi người ấy:

 

From: Tiểu Lu **

“Jjang Mi đang ở đâu vậy ? Chưa về sao ?”

 

To: Tiểu Lu **

“Dạ em đang về rồi ạ. Anh chưa đi ngủ sao ?”

 

From: Tiểu Lu **

“Em đi một mình ? Ở đâu anh qua !”

 

To: Tiểu Lu **

“Đâu có em đi với Han Mi mà. Anh đừng lo ^_^~”

 

From: Tiểu Lu **

“Vậy thì tốt ! Về nhanh nhé ! Mọi người đang lo cho em..”

 

Bây giờ là hơn 10 giờ, mọi người lo cũng phải thôi. Nó liền bảo Han Mi bắt taxi để về cho nhanh.

Về tới căn hộ rồi, trong đầu nó vẫn lởn vởn mấy câu nói của Han Mi. Có lẽ không nên thật. Bước vào nhà thấy tối om, nó thiết nghĩ chắc mọi người chờ lâu nên đi ngủ rồi. Nó đang nhón chân về phòng thì nghe thấy tiếng động lạ trong bếp. Chờ chút ! Là ai mà không bật điện, loay hoay trong bóng tối gây ra tiếng động ? Bỗng dưng những hình ảnh về sasaeng fans mà nó đọc trên mạng mấy ngày trước ùa về tràn ngập trong đầu nó. Họ có thể  phá cửa vào được nhà, lấy đồ của idol và đem bán nữa kìa. Nghĩ đến đã thấy rùng mình. Nó nhón chân đến chỗ gần lò sưởi, lấy cây gậy bóng chày của anh Young Min treo ở đó, tiến về phía bếp. Chuẩn bị vẫn hơn. Nó vừa bước vào trong bếp thì đèn lập tức được bật sáng, làm nó chói hết cả mắt, loạng choạng tí ngã thì có một vòng tay đỡ lấy nó từ đằng sau. Nó quay ra thì thấy đó là của Luhan. Chợt nghĩ đến lời nói của Han Mi, nó vội vàng lúng túng đứng thẳng dậy, giữ khoảng cách vẫn hơn, nhỉ ? Anh thấy nó hành động lạ lùng không như mọi khi thì nghiêng đầu nhìn nó vẻ khó hiểu, nó chỉ cười trừ. Nó quay về phía mọi người ở sau lưng thì thấy trên bàn là một chiếc bánh kem rất đáng yêu, hình mặt một chú mèo màu vàng.

-          Anh đặt đấy ! Có đẹp không ? Lát nữa còn có bất ngờ ! – Luhan nói thầm vào tai nó từ phía sau. Nó khẽ rùng mình. Đừng gần như vậy nữa được không. Chỉ làm nó khó nghĩ thêm mà thôi.

“Vẫn còn bất ngờ nữa sao?” nó nghĩ. Mọi người thắp đủ 19 cái nến xong thì đồng thanh hát tặng nó:

-          Happy birthday to you ~ Happy birthday to you ~ Happy birthday to Jjang Mi ~ Happy birthday to you ~ Thổi nến đi nào ~

-          Oa cảm ơn mọi người nha ~ Sao mọi người biết hôm nay là sinh nhật em vậy ? – Nó thổi nến xong thắc mắc.

11 chàng trai đồng loạt chỉ ra phía sau nó. Luhan. Nó quay lại cười với anh coi như cám ơn. Vậy là anh vẫn nhớ sinh nhật nó, nó mới chỉ nói với anh một lần từ lâu lắm rồi mà.

Mọi người lần lượt tặng quà cho nó. Kai coi vậy mà lãng mạn cực nha, tặng nó một bó hoa hồng to đùng. Còn lại hầu như là gấu bông, mỹ phẩm và quần áo. Coi vậy mà mấy ông tướng này tâm lí ra phết. Nó đang ngồi trầm trồ và liên tục nói cảm ơn vì được một đống quà thì Luhan ở đâu đến bê theo một cái hộp có lỗ ở hai bên đưa cho nó.

-          Tặng em, Jjang Mi.

-          Cảm ơn anh ~ – Nó cười tít mắt rồi đón lấy chiếc hộp từ anh. Hơi nặng nha.

-          Em mở ra đi.

Nó mở nắp hộp ra và không tin vào mắt mình nữa. Đó là một chú mèo. MÈO THẬT NHA !! Béo ú và màu VÀNG !! Đang cuộn tròn người ngủ !!! Nó ngước đôi mắt đang mở to hết cỡ lên nhìn anh.

-          Op…oppa…

-          Trước đây anh đã hứa sẽ mua một chú mèo màu vàng tặng em mà. Quên rồi sao ? – Anh nhìn bộ dạng của nó thấy buồn cười.

-          Em nhớ nhưng em không nghĩ anh sẽ …

-          Anh nói là làm. – Nói rồi anh ngồi xuống vuốt vuốt em mèo.

-          Hyung em cũng muốn có mèo ~ – Tao nhõng nhẽo. Luhan liền với lấy cái hộp gần đó ném thẳng vào người cậu em làm cậu ấy “Á” một tiếng.

Khỏi nói là hiện tại nó hạnh phúc và sung sướng như thế nào đi. Mèo là thứ nó yêu nhất thế giới mà. Nó nhấc em mèo đang say giấc ra khỏi hộp rồi ôm vào lòng vuốt ve. Nó thấy em nó đã có sẵn một cái vòng cổ rồi. “Sarang”. Vòng cổ của em ấy khắc “Sarang”. “Sarang” là Tình Yêu. Nó quay sang nhìn anh. Anh chỉ cười hiền.

-          Em thích cái tên này ! – Nó cười lại với anh, trong lòng đang rối như tơ vò không gỡ gạc nổi. – Sarang a~ Chào con ~

[Luhan/EXO Fanfiction] Không Anh, thì không ai khác ! [Chap 14]

CHAP 14: THE OTHER HALF

 

Chẳng phải đi đâu xa xôi. Nó sang ngay tòa chung cư số 5 trong khu nó sống thôi mà. Tới nơi, còn đang đứng nghỉ vì phải kéo 1 cái vali to đùng lại còn đeo 1 cái balo cũng không bé cho lắm trên lưng thì một người đàn ông ra hỏi nó có phải là Jjang Mi không, nó hơi sợ nhưng cũng gật gật thì người ấy giới thiệu:

-          Chào em. Anh là Noh Young Min. Quản lí chính của EXO. Anh đợi em ở đây để đưa em lên nhà.

-          Ah dạ vâng chào anh ạ.

-          Chúng ta đi thôi chứ ? – Anh Young Min cười và ngoắc tay bảo nó theo anh. Sau đó vừa đi vừa nói. – Căn hộ của EXO là căn hộ số 10 trên tầng 13, em sẽ có một phòng riêng gồm phòng tắm riêng. Đây là chìa khóa. – Nói rồi anh đưa nó 1 chùm chìa khóa. – Chìa này là khóa nhà, còn chìa này là khóa phòng của em, tránh gặp  trường hợp bất trắc và em mới có 18t. – Nó quay ra nhìn anh ấy, mắt mở to. – Ah~ anh chỉ trêu thôi mà. Haha~ Lũ trẻ rất ngoan ~

-          Dạ vâng. – “Anh ơi anh đừng dọa em như thế chứ” Nó nghĩ trong đầu.

Nó đang hát vu vơ linh tinh, tâm hồn còn đang lơ lửng nơi đâu tự dưng thang máy đánh “DING!” một cái làm nó giật mình vội vàng kéo hồn trở lại. Vậy đây rồi đây. 6 tháng tới sẽ có chuyện gì xảy ra đây. Anh Young Min dẫn nó tới căn hộ số 10 và mở cửa cho nó. Chào đón nó là một em cún lông xù siêu đáng yêu, cứ quắn quýt lấy chân nó như thể quen thân lâu lắm rồi ấy.

-          Ya Monggu à, không phải mày quen tao trước sao ? Sao lại đón cô ấy trước vậy ? Thật không công bằng ! – Anh Young Min làm bộ mặt khổ sở nhõng nhẽo. Sau đó thì hét lớn làm nó đang mải ngắm em cún giật nảy cả mình. – MẤY ĐỨA RA HẾT PHÒNG KHÁCH NGỒI CHO ANH ! HỌP HỌP HỌP ! HỌP GIA ĐÌNH ! NHANHHHHHHH!

Một màn hỗn loạn, chen lấn xô đẩy nhau chạy ra phòng khách, mỗi người nói một câu loạn cả lên. Đại loại như “Có chuyện gì?” “Sao lại họp?” “Monggu đâu rồi??” “Sehun vác ngay cái mông lép của em ra đây !” “Hyung à em đang nấu cơm~” “Baekie mắt đường chỉ hihihihi~” “Còn cậu, Park Chan Yeol, là đồ mắt trố ! MẮT TRỐ !” vân vân và vân vân. Nhưng sự hỗn loạn đó lập tức ngừng lại khi mọi người trông thấy nó. Phải nói là tuy nó đã gặp một nửa trong số đó trước đây, nhưng im bặt làm nó phát ớn. Sehun cùng lúc đó bước từ trong phòng ra, trông thấy nó, giơ tay lên vẫy rất bình thản:

-          Chào Jjang Mi. – Nhưng cũng ngay lập tức đứng sững lại.

Oa có vẻ mọi người đang trông chờ một câu trả lời, một lí do, một nguyên nhân tại sao lại có một cô gái xinh đẹp như vầy ở trong nhà nha ~ Xin lỗi vì sự tự sướng quá đà của nó hihi

-          Oa có vẻ mọi người đang trông chờ một câu trả lời nhỉ ? – Nó mở tròn mắt quay sang nhìn người đang đứng cạnh nó “Noh Young Min, anh thật là daebak, đoán được cả ý nghĩ trong đầu em”.

-          Vâng luôn và ngay. – Tất cả đồng thanh.

Cùng lúc đó một cánh cửa được mở ra, bước ra ngoài là dáng vẻ cao gầy quen thuộc, Luhan ! Trên người chỉ vọn vẹn một cái khăn tắm cuốn ngang hông, vâng, Luhan !

-          Em đã sẵn sàng rồi đây. Có chuyện gì vậy hyu… –  Lời nói lập tức nghẹn lại. Ánh mắt đụng nhau. Nó vội vàng ngại ngùng quay đi chỗ khác. Oa sao mới tới đã gặp cảnh này chứ ? Oaoa nóng nóng nóng.

-          Luhan em mau đi mặc quần áo tử tế vào cho anh. – Anh Young Min vội vàng xùy xùy Luhan rồi quay lại với 11 người kia. – Từ nay trong nhà sẽ có phụ nữ, cấm, cấm nghe không, cấm không được quàng khăn tắm chạy quanh nhà, cũng như cấm không được mặc underwear ra khỏi phạm vi phòng của mình, cấm không được cởi trần… Nếu như các cậu không muốn gặp rắc rối !

-          Em không biết có phải hôm nay em bị chậm hiểu hay không, nhưng làm ơn ai đó cho em biết tại sao Jjang Mi lại ở đây được không ? – Người này là … ? Umm.. Kyungsoo ?

-          Anh sẽ trả lời đây, Kyungsoo. – Bingo ! Xem ra trí nhớ của nó khá tốt ! – Các em đều biết … - Anh Young Min dừng lại vì lúc này Luhan đang ngồi xuống nhập hội với những người còn lại, ánh mắt dán lên nó. – E hèm ! Các em đều biết việc Ah Reum phải nghỉ một thời gian sau khi sinh em bé rồi chứ ?

-          Vâng – Lại đồng thanh.

-          Công ty quyết định sẽ tìm một người để thay thế vị trí của cô ấy trong vòng 6 tháng cô ấy nghỉ phép ! Và đây là người đó ! – Anh Young Min quay sang nó. – Em có thể giới thiệu một chút về bản thân được chứ?

Nó vẫn đang im lặng quan sát từ nãy tới giờ tự dưng được nói đến, lại giật mình. Như kiểu từ khi nó kí vào cái bản hợp đồng đấy là nó tâm lí hẳn í, cái gì cũng sợ.

-          Ah umm… Em là Jjang Mi. 18 tuổi. Mong các sunbae giúp đỡ.

-          Tụi mình có duyên phết ha ~ – Minseok lên tiếng.

-          Chuẩn đó lần trước gặp rồi nè ~ Chào em ~ Anh trai BaekHyun nè ~ Nhớ không ?

-          BaekHyun lại dùng cái giọng sến súa đó rồi nè ~ – Chanyeol, anh chàng cao kều nhại lại giọng của BaekHyun làm BaekHyun quay ngoắt sang lườm cho một cái rõ dài.

-          Dạ vâng em Jjang Mi ạ. – Nó cười híp mắt khi biết mọi người vẫn còn nhớ nó.

-          Lần trước đã hứa sẽ giới thiệu những người còn lại cho em phải không ? Em coi mặt họ kìa. Đần thối ra không hiểu gì kìa ! – Minseok vui vẻ trêu chọc. – Nào mọi người, tự giới thiệu đi nào ~

-          Chào em. Anh là Chen. Vocalist của EXO-M. Rất vui được làm quen với em. – Người ngồi gần nó nhất với nụ cười tươi sáng giơ tay bắt tay với nó. Nó vui vẻ bắt tay lại.

-          Anh là Tao. Gấu trúc Kungfu lãng mạn thích đi dạo bờ biển một mình. Chào em~ – Chàng trai với làn da ngăm, khuôn mặt đẹp như truyện tranh bước tới làm quen với nó. Nhưng nó có chút không hiểu lời giới thiệu của anh nên hơi nghiêng đầu sang một bên.

-          Anh là Lay, nhảy chính của EXO-M, em cứ gọi anh là Yixing. Rất vui được gặp em ~ – Oa chàng trai này thật hấp dẫn nha, má lúm đồng tiền thật duyên nha ~

-          Còn lại mình anh thôi hả ? Anh là Suho, cứ gọi anh là Junmyeon. Leader của bên K. Rất vui được làm quen với em ~

-          Dạ vâng. Chào tất cả mọi người. Vì mới bắt đầu công việc nên mong mọi người giúp đỡ em trong thời gian tới.

-          OK. OK. Xong rồi mọi người có định ăn cơm không ? Em đã nấu xong hết rồi này ~ Jjang Mi vào ăn cùng mọi người luôn ha. – Kyungsoo lên tiếng hùa mọi người vào phòng ăn.

-          Ây da tiếc ghê ~ Anh có hẹn phải đi rồi ~ - Anh Young Min than thở.

-          Oa nhắc đến đồ ăn lại thấy đói quá đi ! Kyungsoo tổng quản hôm nay cho ăn gì vậy?? – Nói rồi kéo nhau vào bếp.

Nó vẫn đang lúng túng không biết làm gì thì có người đi tới.

-          Mấy tên nhóc đúng là chỉ biết đến ăn thôi, hầy. Để anh dẫn em về phòng được không ? – Nó ngẩng đầu lên thì thấy đó là Luhan, vẫn hơi ngại ngùng vì moment lúc nãy. – Đưa luôn đồ đây anh cầm hộ cho.

Nó ngoan ngoãn đi theo anh về căn phòng sẽ là của nó trong thời gian tới.

-          Đây là phòng cũ của Ah Reum noona, hơi nhỏ một chút, em thông cảm nhé ! – Anh cười.

-          A~ không sao đâu ạ ! Đằng nào em cũng một mình một phòng mà. Thế này là quá tốt rồi ạ. – Nó cũng cười với anh.

-          LUHAN HYUNG ! JJANG MI À ! RA ĂN ĐI NÀO ~ – Có tiếng ai đó hét lên.

-          Hyung ra đây ! – Luhan đáp trả sau đó quay sang nó. – Đi ăn thôi ~

Anh dẫn nó ra ngoài, chỉ sang căn phòng bên trái:

-          Đó là phòng của BaekHyun, Chanyeol, Xiumin và Tao. – Sau đó chỉ sang căn phòng trước mặt. – Đó là phòng của anh, Sehun và Kyungsoo. Căn phòng cạnh đó là của Junmyeon, Chen và Kai. – Rồi chỉ về phía căn phòng còn lại, nằm hẳn về bên phải của căn hộ. – Đó là phòng của Yixing, Kris và anh Young Min. Anh ấy ít về nhà lắm. Đâm ra chỉ có bọn anh ở nhà là nhiều. Bây giờ có thêm em nữa. Hì ~

-          Vâng ạ. Đi ăn thôi không mọi người lại kêu bây giờ anh ~ – Nó cười híp cả mắt, đẩy anh về phía nhà bếp.

[Luhan/EXO Fanfiction] Không Anh, thì không ai khác ! [Chap 13]

CHAP 13: MANAGER ??

 

Mối quan hệ giữa nó và Luhan ngày một tốt, cũng phải, hầu như hôm nào nó và anh cũng về cùng một lúc, vì vậy nên về cùng nhau luôn, tiện hơn a. Nó và anh buôn đủ thứ chuyện trên đời ấy. Anh kể ngày xưa anh vì hâm mộ thần tượng mà đến Hàn Quốc nè, rồi còn cả chuyện nó đang học trường ĐH anh từng học nữa chứ, trùng hợp ghê gớm luôn. Kỳ nghỉ Giáng Sinh gộp với Tết Tây anh nhớ nhà nhưng không về được vì có lịch làm việc, anh gọi cho nó rủ đi dạo, mặt anh cứ méo xệch cả đi, báo hại nó lo lắng phải làm đủ trò để anh cười cho bằng được. Càng ở bên anh nhiều, nó càng cảm nhận được rằng anh là một người rất ấm áp và sống tình cảm, chuẩn mẫu người của nó luôn. Ai cha không được nghĩ bậy. Hai con người đến từ hai đất nước khác nhau, lại có rất nhiều điều để nói a.

 

13h15’, SM Building – 07.01.2015

 

Sau khi học lớp thanh nhạc xong thầy lại nhắc chúng nó ở lại một chút có việc, hiện tại thì cả đám vừa ăn xong đang ngồi chờ thầy đây. Không biết có chuyện gì nữa. Đang buôn hăng thì thầy đến, cả đám lục đục ngồi nghiêm túc nghe thầy phổ biến công việc. Nhưng mà câu hỏi của thầy rất lạ nha.

-          Trong các em ai đã đủ 18 tuổi ?

Nó, Han Mi, Sooyeon cùng các anh chị lớn tuổi hơn giơ tay lên.

-          Tốt ! Tiếp tục, ai biết từ 3 thứ tiếng trở lên ?

Lần này chỉ có nó và Sooyeon giơ tay.

-          Những thứ tiếng đó là .. ?

-          Tiếng Việt, Tiếng Hàn, Tiếng Anh, và hiện tại đang học thêm tiếng Trung tại đại học thưa thầy. – Nó trả lời.

-          Em là tiếng Nhật, tiếng Hàn và tiếng Anh thưa thầy. – Sooyeon lên tiếng.

-          Rất tốt ! Vậy trong hai em ai có thể nấu ăn, dọn dẹp tốt ?

Nó nhìn xung quanh. Câu hỏi gì mà kì vậy trời ? Mọi người cũng đang xôn xao bàn tán vì mớ câu hỏi ngày càng kì lạ của thầy giáo.

Nó giơ tay. Cũng đúng mà. Nó hay dọn dẹp và tự học nấu ăn vì xa nhà phải tự lập chứ ! Câu hỏi như nào thì nó trả lời đúng sự thật thôi. Hehe~

-          Còn em ? – Thầy quay sang hỏi Sooyeon.

-          Em thực sự không giỏi mấy thứ ấy lắm thưa thầy. – Sooyeon khẽ lắc đầu.

-          Vậy thì, em… – Thầy chỉ vào nó – cho tôi biết tên của em ?

-          Jjang Mi thưa thầy.

-          À vâng Jjang Mi. Đi theo tôi. – Thầy ngoắc tay báo hiệu nó đi theo thầy.

Óa óa nó thực sự không hiểu điều gì đang xảy ra nha. Nó quay lại nhìn mọi người lắc lắc đầu vẻ không hiểu. Cầu mong điều gì đó tốt đẹp sẽ xảy ra với nó, đừng là đen đủi mà. Thầy dẫn nó đến một căn phòng trên tầng cao nhất của tòa nhà SM, thầy gõ cửa và có một giọng nói vang lên:

-          Vào đi !

Đây là một phòng làm việc riêng, và.. người đang ngồi trong phòng là … Thầy Lee Soo Man ! Nó lại được gặp thầy Lee Soo Man !

-          A ~ Hai người ngồi đi ~

-          Chào Ngài Lee.

-          Chào thầy ạ. Em là Jjang Mi.

-          A tôi nhớ ra em rồi, em là một trong những thực tập sinh mới phải không ? Việc tập tành thế nào ? Vẫn ổn chứ ?

-          Dạ vâng thưa thầy, mọi việc vẫn rất ổn ạ. Cám ơn thầy đã quan tâm ạ.

-          Thưa ngài, chúng tôi đến đây để nói về việc sáng nay thầy đã nhờ tôi ạ.

-          À việc đó ! Vậy đây sẽ là người đó sao ?

-          Dạ vâng. Đủ 18t, biết 3 thứ tiếng trở lên, cụ thể là tiếng Việt, tiếng Hàn, tiếng Anh và đang học thêm tiếng Trung, biết nấu ăn dọn dẹp ạ.

-          Rất tốt ! Jjang Mi. Tôi có một chuyện muốn nói với em. – Thầy Lee quay sang nói với nó.

-          Dạ vâng em nghe thưa thầy ?

-          Chúng tôi đang cần một người tạm thời làm manager nữ cho EXO trong vòng 6 tháng, vì manager hiện tại của họ mới sinh con và cần thời gian nghỉ dưỡng. Và người mà đủ tiêu chuẩn lựa chọn là em.

-          Manager ? EXO ? Em í ạ ? – Nó há hốc mồm.

-          Đúng ! Là em. Liệu em có thể tạm thời nghỉ làm thực tập sinh trong khoảng thời gian 6 tháng để làm manager cho EXO được không ?

-          Nhưng thưa thầy..

-          Chúng tôi vẫn sẽ đảm bảo việc làm thực tập sinh của em tại đây sau 6 tháng.

-          Việc học của em ?

-          Chúng tôi cũng sẽ sắp xếp cho em.

Vậy là mọi việc đáng lo đều được công ty thu xếp. Làm manager của EXO, nghĩa là sẽ được ở gần Luhan ? Sẽ được nói chuyện với anh hàng ngày ?

-          Em đồng ý ! – Nó buột miệng nói trong khi đầu vẫn đang lởn vởn những suy nghĩ về anh.

-          Rất tốt ! Vậy em hãy đọc hợp đồng và kí vào đây.

Nó nhận lấy bản hợp đồng. Hầu hết mọi việc cần làm đều trong tầm tay với của nó. Nó chỉ không chắc lắm về việc phải ở chung 1 nhà với 12 chàng trai. 1 chọi 12 ? Nhưng nó cũng đã quen một nửa trong số đó rồi, chắc mọi chuyến sẽ ổn thôi. Nó khẽ gật đầu với bản thân và kí roẹt một cái vào bản hợp đồng. Thầy Lee nhìn nó cười và bắt tay nó, nói với nó rằng lịch làm việc sẽ bắt đầu từ ngày mai, có lẽ nó sẽ phải chuyển nhà một lần nữa và rất cảm ơn nó đã đồng ý với đề nghị từ phía công ty. Sau đó thầy nói nó có thể rời khỏi và quay sang nói chuyện gì đó với thầy giáo của nó. Nó chào cả hai người và bước ra ngoài.

Vậy là nó sẽ làm manager của EXO trong vòng 6 tháng !

Mọi chuyện xảy ra quá chóng vánh làm đầu óc nó bây giờ rối như tơ vò. Rút điện thoại ra gọi điện cho Han Mi:

-          Mày à?

-          Ờ không tao thì ma à?

-          Mày ơi tao phải làm sao giờ ??

-          Làm sao là làm sao ? Jjang Mi nói tao nghe mày gặp phải chuyện gì rồi phải không?? Mày đang ở đâu ??

-          Không. Không phải. Chỉ là tao không biết tao có quyết định đúng không thôi.

-          Quyết định ? Quyết định gì ?

-          Ban nãy tao có lên phòng thầy Lee với thầy thanh nhạc.

-          Ừm. Xong sao?

-          Thầy Lee nói họ đang tìm manager mới cho EXO..

-          Và.. ? Nói nhanh lên mày ngắc ngứ hoài ~~

-          Và tao đủ tiêu chuẩn. Họ nói nếu tao đồng ý thì kí vào bản hợp đồng.

-          Vậy mày có kí không ?

-          Tao có.

-          Vậy thì tốt ! Không sao đâu con dở. Việc thực tập sinh đánh chéo sân sang làm manager là chuyện bình thường ở huyện mà. Với cả đó là EXO, mấy ảnh tốt lắm mày đừng lo. Hì hì.

Đúng là Han Mi đã ở đây lâu có khác, con nhỏ chẳng có vẻ gì là lo lắng cả. Cũng may, làm nó đỡ lo phần nào.

-          Nhưng là 12 người con trai..

-          Trời ơi không phải lo đâu, họ không dám đụng tới mày đâu. Đụng tới mày để đi tong cả đời hả? Mà xung quanh họ toàn gái đẹp xấu xí như mày đừng lo. Hahahahahahaha

-          Ờ xấu nhưng kết cấu nó đẹp nhá. Hứ !

-          Chờ chút đi ọe phát. Nói không biết ngượng mồm. Nói chung đừng lo. Đây là một chuyện bình thường mà. Họ có nói làm trong bao lâu không ?

-          6 tháng.

-          Ừ đừng lo lắng nhiều. Thoải mái đi. 6 tháng thôi mà. Có cần chuyển giúp đồ không ?

-          Công ty lo.

-          Ừ vậy tao đi nha. Có chút việc ~ Bye bye babe ~ Moaz !

Nói xong cụp máy cái rụp. Bỏ lại nó im lìm  ở hành lang với mớ bòng bong trong đầu.

 

Dorm, 15h36’ – 07.01.2015

 

Nó đang chán chường nhét từng cái quần cái áo và vali. Làm ơn đi nó mới ở đây có vỏn vẹn gần nửa năm đã phải chuyển nhà lần này là lần thứ 3 tất cả rồi, không chán mới là lạ. Có lẽ lần này xếp quần áo vào xong nó cứ để trong đó cho rồi, khỏi xếp qua tủ làm chi. Mọi người vẫn đang ở SM, nên trước khi đi nó viết lại một bức “tâm thư” nói rằng nó phải chuyển nhà đến một nơi mà chính nó còn chả biết ở đâu, nhắc nhở mọi người ở nhà chờ tin nó, chăm sóc nhau thật tốt blabla cứ như kiểu sắp đi về cõi chết không bằng í, sau đó dán lên tủ lạnh.

Khóa cửa xong xuôi, nó, 18t, một vali, một balo, chính thức trở thành manager của EXO !

[LuHan/EXO Fanfiction] Không Anh, thì không ai khác ! [Chap 12]

CHAP 12: Snow On Hair

 

Chỉ có anh và nó bước trên đường. Trời lạnh, cũng đã muộn, có lẽ chẳng ai muốn đi bộ ngoài trời với cái thời tiết này. Vốn dĩ style đi bộ của nó không như thế này, nó – là phải nhảy tưng tưng, là phải vung vẩy tay chân như lên đồng mới đúng. Thế mà bây giờ, nó lại đang chậm rãi đi bên anh, lúc nào anh cũng vậy, bình thản, nhưng cô đơn đến lạ. Nhưng nó và anh, không phải cứ thế mà chán chường đi cạnh nhau. Thi thoảng, đi qua một quán ăn hay shop đồ dễ thương, là nó lại khẽ kêu lên “oa cute quá đi ~~~~”, khi đó, anh lại khẽ xoa đầu nó, cười ấm áp. Đó, cũng chính là một phần lí do nó chọn đi bộ về mặc dù khoảng cách không hề gần. Nó muốn ngắm Seoul ban đêm. Nó muốn lưu giữ từng hình ảnh một. Vì nhỡ có một ngày, nó phải rời xa nơi đây, thì những hình ảnh đẹp đó, luôn giữ trong lòng.

Bỗng nhiên, có thứ gì đó trắng trắng liên tục rơi. Chạm vào tay nó, chạm vào má nó, chạm vào tóc nó. Chút run, chút lạnh. Tuyết? Tuyết ! Đúng rồi ! Trắng và lạnh. Tuyết đang rơi.. Điều mà nó mong chờ bao lâu nay. Tuyết rơi rồi.

Nó đứng khựng lại, lập tức ngửa bàn tay lên, để những bông tuyết trắng nhẹ bẫng vương lại trên tay. Nó thích thú nhìn. Mong manh. Trắng. Hệt như một cô gái vậy.

-          Jjang Mi, thích tuyết vậy sao ?

-          Ah oppa.. nae~ – Bây giờ nó mới nhớ ra là nó quên mất Luhan, người đứng cạnh chờ nó nãy giờ. – Em thích tuyết. Nhưng đây là lần đầu tiên em thấy tuyết, chạm vào tuyết… - Nó cười nhẹ.

-          Oaa~ Bảo sao đứng sững lại ngắm luôn. Đáng yêu lắm !  - Anh véo má nó.

-          Ah oppa ! Đau ~ - Nó ra vẻ dỗi.

-          Ah mianhae ~~ Oppa không cố ý nghen. – Anh cuống cuồng giải thích.

-          Mặc kệ anh. - Nó vừa giả vờ dỗi vừa bước đi tiếp, mặc kệ anh đang đứng sững nhìn nó ở đằng sau.

-          Jjang Mi, chờ oppa với nào ~ - Khoảng một phút sau anh mới nói với theo nó, hai người cách nhau khá xa rồi nè.

-          Oppa chạy chậm như con gái ấy, xùy xùy ~ - Nó bĩu môi trêu anh, bước nhanh hơn trêu tức anh. Nó vẫy vẫy. – Oppa lúc nào cũng ngơ ngơ vậy hả? Người ta đi được bao nhiêu bước rồi oppa mới chạy theo kìa ~

Anh chạy theo nó, khi khoảng cách còn có 1m, bỗng nhiên giơ tay ra nắm lấy tay nó, kéo nó lại. Nó bị bất ngờ kéo ngược về phía sau, mất đà lập tức đâm thẳng vào ngực anh. Ngạc nhiên. Hai người cứ đứng như vậy. Tay anh nắm lấy tay nó. Nó nghe thấy anh lẩm bẩm gì đó đại loại như “Đừng xa như vậy”, nhưng không có nghe rõ lắm. Thực ra nó có chút lợi dụng thời cơ ở đây, nơi ngực anh, nó thấy ấm. Người anh tỏa ra một mùi dịu dịu rất dễ chịu nữa, mùi bạc hà, nhưng ngọt. Và anh cũng chẳng có ý định bỏ tay nó ra. Nên kệ. Chẳng phải rất lãng mạn hay sao, một nam một nữ, gần-như-đang-ôm-nhau trên đường, dưới tuyết. Siêu lãng mạn luôn ấy ! Nhưng mà… trên đường?? Nó đang dựa vào ngực một người con trai ở trên đường?? Ý nghĩ ấy xâm chiếm đầu nó, kéo nó về với thực tại. Nó vội vàng bước lùi lại phía sau, rời hơi ấm của anh, rời tay anh.

-          Ah uhmmm oppa mình đi thôi.. – Giọng thoáng chút tiếc nuối, nó quay đầu lại, bước tiếp. Anh đi theo nó, miệng khẽ nở một nụ cười. Hai người quyết định không nhắc lại chuyện vừa xảy ra, cứ thế đi cạnh nhau. Được một lúc, anh lên tiếng trước.

-          Jjang Mi ~ Tại sao lại thích tuyết vậy ?

-          Em không biết ! Có lẽ một phần tại từ nhỏ tới giờ chưa thấy bao giờ. Nhưng tuyết đẹp mà. Anh có thấy tuyết giống như một cô gái không? Mong manh. Dễ vỡ. Khiến người khác lập tức muốn ôm vào lòng bảo vệ ấy ? – Nó ngước lên nhìn anh.

-          Đúng thế. Một cô gái. Nhưng ôm tuyết vào lòng, không sớm thì muộn, chẳng phải sẽ tan biến sao ? Vì thế, anh mong cô gái của anh, đừng là tuyết. – Anh dịu dàng nhìn nó. Nó hơi giật mình về câu trả lời của anh, nhìn anh với một ánh mắt khó hiểu. Nhận ra phản ứng của nó, anh vội nói. – À là bởi vì anh luôn muốn được ôm cô gái của anh ở trong lòng, giữ chặt lấy cô ấy, không để cô ấy biến mất khỏi vòng tay đó mà. Vì thế, cô ấy nên là… nên là… à.. giống gấu bông. Hì hì ~ – Anh gãi gãi đầu. Nó cười vì sự trẻ con đáng yêu của anh.

-          Oppa, oppa bao nhiêu tuổi mà lại thích gấu bông vậy ? Haha~

-          Ah ừm… Thì thích ! Người ta có cấm một tên con trai 25 tuổi thích gấu bông đâu. Hì ~ – Anh cười tít cả mắt. – Vậy Jjang Mi, ngoài tuyết ra, em còn thích gì không ?

-          Em thích mèo ! – Nó trả lời luôn và ngay. Bởi vì từ khi sinh ra, nó đã là một đứa cuồng mèo rồi.

-          Mèo? Loại mèo gì?

-          Tất cả. Miễn là mèo. À và nó bắt buộc phải có lông. Ôm siêu ấm ấy. Anh biết không ? Nhà em có nuôi một em mèo ở nhà tên là Vàng, vì lông em í vàng từ đầu đến đuôi luôn, lại siêu mũm mĩm nữa. Yêu cực luôn ! – Nhắc đến “em út”, nó tít mắt lại cười. – Nhưng lâu rồi không được ôm mèo rồi..

-          Thích mèo đến vậy sao? Vậy oppa mua cho em một em mèo có được không?

-          Oppa đừng đùa ! – Nó đánh nhẹ vào tay anh.

-          Oppa không đùa ! Một em mèo vàng béo ú. Mua tặng sinh nhật. Vậy có thích không ?

Nó ngập ngừng. Tất nhiên là thích. Nhưng nhận quà của anh? Liệu có được không?

-          Không phải ngại. Nói anh nghe, sinh nhật, bao giờ? – Anh khẽ chạm vào má nó.

-          Oppa sẽ mua thật sao ? – Nó ngước lên nhìn anh. Anh khẽ cười, chạm vào má nó lần nữa, gật đầu. – Vậy.. sinh nhật là.. 13.01.

-          Anh nhớ rồi ~ Ngoắc tay hứa luôn nè. – Anh giơ ngón út ra. Nó nhìn anh, cười toe, rồi ngoắc ngón tay của nó vào ngón tay của anh.

 

*Baby don’t cry ~ tonight ~*

Nhạc chuông của nó vang lên. Anh cười vì nó dùng bài hát của EXO làm nhạc chuông. Nó bắt máy.

-          JJANG MI ! CẬU ĐANG Ở ĐÂU? CÓ BIẾT MẤY GIỜ RỒI KHÔNG? MAU VỀ  NHANH ĐI ! CÓ BIẾT CON GÁI ĐI MỘT MÌNH NGOÀI ĐƯỜNG GIỜ NÀY NGUY HIỂM LẮM KHÔNG ?

-          Ahh Joo à, tớ đang trên đường về rồi. – Nó để điện thoại ra xa tai một chút, chứ không nghe thêm vài câu mắng nữa là nổ tai luôn mất. – Tớ không có về một mình, nên đừng lo. Lượn lờ phố phường chút thôi mà ~ Đếm từ 1 đến 100 là tớ xuất hiện luôn nè ~

-          Hừm… Cho cậu từ 1 đến 50. Đến 51 mà chưa có mặt là tớ xử !

Nó còn chưa kịp trả lời thì Joo Hyun đã cúp máy rồi. Nó nhìn đồng hồ. Cũng đã 11h kém rồi, Joo lo cho nó là phải. Tại nó mải ngắm đường, ngắm phố, mải bên cạnh anh, quên hết thời gian. Nó cũng về tới khu chung cư rồi.

-          Oppa. Anh mau về đi ~ Đưa em về tới đây là được rồi ~

-          Sống ở đây sao ?Không cần oppa đưa lên tận cửa à? Liệu có làm sao không?

-          Oppa. An ninh tốt an ninh tốt ! Anh đừng lo ~

-          Ah uhmm.. Anh sống ngay bên đó kìa! – Anh chỉ sang tòa chung cư số 5 ngay trong khu đô thị nó sống.

-          Oaaa oppa gần vậy sao ?

-          Yes. Anh cũng không nghĩ là gần vậy. Vậy là hôm nào tập về muộn anh có thể đưa em về được rồi ~

-          Ah không dám phiền anh lần nữa đâu. Hì.

-          Không sao mà ~

-          Vậy em đi đây. Tạm biệt anh ~ – Nó cười tít mắt vẫy vẫy chào anh. Sau đó quay lưng bước đi. Thú thật nó thấy hơi buồn.. Vì phải xa. Nhưng nó không hề biết, phía sau nó, người ấy, vẫn đang nhìn nó cho đến tận khi nó vào thang máy an toàn mới bước đi khỏi.